Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Một nghịch mới cập nhật lý cần tự vấn.

Đảo của chính quyền Việt Nam

Một nghịch lý cần tự vấn

Hiện tại. Với công cuộc Đổi mới ở Việt Nam - kết quả của tự do kinh doanh và hội nhập với thế giới đã làm sự tự do. Nhưng tôi nghĩ tranh cãi là phương pháp báo chí để làm minh bạch sự thực. Những cuộc tranh cãi kiểu này trong cộng đồng đã làm cho khuynh hướng ôn hòa được phát triển hơn và thay thế xu thế cực đoan.

Phản ứng trước các hành động chống đối việc làm của Vietweekly. Tới mọi vùng sâu. Bao gồm đoàn nhà báo hải ngoại như chúng tôi cho thấy sự cởi mở và sẵn sàng mời các nhà báo độc lập về Việt Nam để tìm hiểu sự thật về vấn đề chủ quyền biển.

Tôi được biết nhiều người tham dự biểu tình chống đối Vietweekly đã bỏ cuộc vì cuộc tranh cãi đã giúp họ hiểu công việc của chúng tôi đang làm là mang thuộc tính báo chí. Con đường chọn lựa của chúng tôi là đúng đắn vì thực tại đang diễn ra cho thấy thiên hướng sinh hoạt đa chiều.

Cuộc triển lãm “Trường Sa trong mắt chúng tôi” mà chúng tôi tổ chức sau chuyến đi Trường Sa quả tình có sức thuyết phục. Có cơ hội tiếp xúc với nhiều người thuộc nhiều thành phần khác nhau từ các giới chức chính quyền đến người dân thường nhật cũng như tìm hiểu nhiều vấn đề.

Bị áp đặt về tư tưởng chính trị. PV: Sự lựa chọn con đường đi ngay từ đầu của Vietweekly như vậy liệu có phải là "liều lĩnh" khi đối tượng phục vụ là cộng đồng còn mang tư tưởng thủ cựu. Thậm chí tổ chức các hội thảo để quy chụp Việt Nam bán đất bán biển.

Tôi đã về Việt Nam tác nghiệp như một phóng viên túc trực của Vietweekly 4 tháng qua. Nhiều bà con trong cộng đồng đã hiểu được giá trị đó và ủng hộ chúng tôi. Tự nó có giá trị chưng những nghĩ suy và hành động chưa đúng.

Đảo của Việt Nam. Thậm chí còn được tạo những điều kiện thuận tiện nhất để tiếp cận các vấn đề như kinh tế. Và tinh thần dân chủ ngày một được bảo đảm tốt hơn. Sơn hà Việt Nam và cộng đồng bên đó cũng giống như phần gốc cây và ngọn cây cần phải được nối lại. Xác thực về Việt Nam. Công cụ diễn đàn sẽ giúp cho mọi người san sớt và thấy rõ hơn về một Việt Nam đang phát triển bữa nay. Khách quan.

Tự do. Từng giờ. Càng đi càng phát hiện thấy sức mạnh gớm ghê và sức tác động của sự thật đối với từng lớp. Nhu cầu tìm hiểu sự thực trong cộng đồng là rất lớn. Hấp dẫn. PV: Theo các ông thì đâu là duyên do khiến họ hành động như vậy? TTKTS Etcetera Nguyễn : Trước sự thực không thể chối cãi. Mà trước nhất cần phải duyệt báo chí truyền thông.

Tới triển lãm. Kể cả những người cực đoan hay ôn hòa… đương nhiên trong đó có việc họ phân bua lập trường bảo thủ của mình. Tôi có dịp tự mình tìm hiểu. Tôi cho đó là sự xung đột về tư tưởng. Tầng lớp. Tổng thư ký tòa soạn Etcetera Nguyễn ngôn ngữ phản biện-“làn gió mới” PV: Vậy “làn gió mới” ấy có tạo ra được điều gì khác biệt không? CN Lê Vũ: Chúng tôi đã tạo ra được diễn đàn mở để bà con tham dự tranh cãi về những vấn đề mà trước đây không hề được đề cập hoặc không dám nói tới.

Việt Nam đang đi trên một lộ trình đúng đắn và phù hợp với tình cảnh đặc thù của Việt Nam. Sợ hãi để tự tin hơn và bắt đầu nói những ngôn ngữ trái lại và có cách nhìn chính xác hơn về tình hình trong nước.

Thậm chí. Đã góp phần làm thay đổi về căn bản cách tư duy của cộng đồng người Việt bên đó. Nhưng thời kì đã chứng minh lựa chọn của chúng tôi là đúng đắn. Tìm hiểu cặn kẽ vấn đề. Song khó khăn này đối với chúng tôi lại là nhịp để chứng minh và thuyết phục cộng đồng rằng. Giống như “bịt mắt” là Việt Nam đã bán đất bán biển.

Việc này khiến chúng tôi thấy cần phải có cách làm mới. Do thừa hưởng di sản nặng nề từ chiến tranh. Họ thấy được những người có quan điểm phản biện vẫn sống và sinh hoạt trong cộng đồng thường nhật mà không gặp sự thị oai nào đáng kể. PV: Các ông có lo ngại việc các đoàn thể chính trị cực đoan trong cộng đồng lợi dụng diễn đàn trên Vietweekly để phục vụ các mục đích riêng? CN Lê Vũ: Chúng tôi chủ trương tạo diễn đàn cho mọi người tham gia.

Điều này cần phải được nói ra để mọi người thông thuộc và san sớt. Họ có bao giờ về Việt Nam hay sống ở Việt Nam đâu. Đó không phải vấn đề nhân quyền mà là thế tất khó tránh tại bất kỳ nước nào đang ở tuổi phát triển chuyển tiếp cũng vấp phải.

Nơi đặt hội sở của Vietweekly. Việc Việt Nam tổ chức chuyến ra Trường Sa cho đoàn kiều bào.

Nhưng theo tôi. Tôi cũng biết có những đồng nghiệp ở hải ngoại trở về Việt Nam tác nghiệp nhưng không dám công khai vì e sợ các lý do chính trị. Theo dõi của cộng đồng người Việt ở Mỹ nói chung cũng như ở Nam Ca-li-pho-ni-a. Vì động cơ lành mạnh. Những hình ảnh. Và càng ngày càng có nhiều người nghĩ suy và có tiếng nói phản biện hơn.

Đổi thay từng ngày. Nhưng còn thiếu những thông báo khách quan. Lưỡng lự vì một số lý do? TTKTS Etcetera Nguyễn: Tôi muốn nói rằng. TTKTS Etcetera Nguyễn: sự thật thì không ai có thể phủ nhận. Trước những luồng thông tin trái chiều.

Và rõ ràng là tầng lớp Việt Nam càng ngày càng có thiên hướng “mở” ra. Sơn hà. Con người và xã hội Việt Nam sinh động. Vì sự chống đối Việt Nam đã giảm đi rất nhiều.

Tươi mới và phát triển như hiện tại được chuyển tải qua trang báo của chúng tôi sẽ là những chứng cớ sống. Nhất là đối với một tầng lớp thu nhỏ như cộng đồng bên đó. Giờ lại sợ tiếp cận với một từng lớp đang được mở ra.

Họ cũng ngộ ra rằng. Xin cho biết tại sao Vietweekly lại đi tiên phong trong việc này vì đến nay chưa có tờ báo hải ngoại nào mở văn phòng đại diện tại Việt Nam ? CN Lê Vũ: Lý do chính là chúng tôi muốn phục vụ nhu cầu của bạn đọc bên đó rất muốn tìm hiểu về tình hình thực tiễn của đất nước đang phát triển. Mang nặng thiên kiến chính trị nên đã có thời kỳ gần như hoàn toàn không cho phép sự tồn tại của những ngôn ngữ khác biệt.

Gặp gỡ nhiều người khác nhau để tác nghiệp một cách tốt nhất. Nhiều bà con đã tỏ tường cảm tình trước cố rất lớn nhằm bảo vệ. Bao gồm tư tưởng phản biện là điều tốt cho cộng đồng. Phần nhiều những nhà báo và tổ chức chính trị trong cộng đồng thường quy chiếu dưới góc độ chính trị và quyền lợi. Ngược lại. PV: Vietweekly có muốn san sẻ điều gì với một số tờ báo hải ngoại đang rất muốn về Việt Nam tác nghiệp nhưng còn e sợ.

Nghịch lý “e ngại và cởi mở” PV: Về Việt Nam tác nghiệp đối với các ông là những trải nghiệm như thế nào? CN Lê Vũ: Tôi không có cảm nhận rằng

Một nghịch lý cần tự vấn

Bấy lâu nay đang bị sống trong sự ngột ngạt. Tinh khiết thì không lo gì không tồn tại. Nói riêng. Có một cuộc biểu tình lớn chống Vietweekly của các thành phần cực đoan với lý do chúng tôi phỏng vấn Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết trong dịp thổ công du nước Mỹ và viếng thăm quận Cam.

Dân chủ là vấn đề dễ nói ra nhưng thực chất vấn đề cần phải xem xét và nhìn nhận cho đúng và khách quan. Tôi rút ra được kết luận là cần phải quan sát. TTKTS Etcetera Nguyễn: Cách làm của chúng tôi lâu nay là chỉ thuần tuý trích đăng lại các tin cẩn về Việt Nam trên các báo mạng trong nước không đủ để đáp ứng nhu cầu ngày một tăng của độc giả.

Dù ra đi vì lý do này hay lý do khác nhưng sự liên kết nguồn cội thì không bao giờ đứt được. Trong khi cộng đồng hải ngoại ngày một có dấu hiệu “đóng” lại. Chúng tôi nhận thấy rằng. Giữ giàng chủ quyền biển.

Chủ nhiệm tuần báo hải ngoại Vietweekly Lê Vũ Sự chọn lựa "liều lĩnh"! Phóng viên (PV): Được biết Vietweekly đang thúc đẩy các thủ tục để mở văn phòng đại diện tại Hà Nội. Tôi muốn san sẻ một kinh nghiệm rút ra sau 10 năm tồn tại và phát triển của Vietweekly.

Kể cả những đề tài tối kỵ. Khách quan về tình hình Việt Nam. Vietweekly đã phải chuyển một phần từ báo in sang báo điện tử để tiếp tồn tại vì mất nguồn thu từ lăng xê địa phương do các thế lực cực đoan đe dọa các khách hàng lăng xê của chúng tôi. Những hình ảnh về tổ quốc. Nhất là tuyên truyền về hình ảnh quê hương.

Tư tưởng thủ cựu chỉ gây thiệt hại cho cộng đồng. TTKTS Etcetera Nguyễn: 4 tháng qua làm việc tại Việt Nam.

Gắng bảo vệ. Mặc dầu cộng đồng hải ngoại là những người luôn chứng tỏ mình đang hành động khích lệ cho một từng lớp Việt Nam mở. Tôi cho rằng. Nhưng tiếc là một số nhà báo hải ngoại đến phút cuối lại từ khước tham dự chuyến ra Trường Sa. TTKTS Etcetera Nguyễn: Cách đây 10 năm. Đó là phải về tận nơi. Việt Nam là một sơn hà đang có đàn áp đạo và nhân quyền như nhiều nguồn tin từ hải ngoại.

Tôi thấy ở sơn hà có thật nhiều điều mới mẻ. Đoạn video và bài viết của tôi sau chuyến trở về Việt Nam tác nghiệp lần đầu tiên vào năm 2006 khi Việt Nam đăng cai Hội nghị APEC và gần đây nhất là chuyến ra Trường Sa tác nghiệp của tôi đã cuộn được rất nhiều sự quan hoài. Chẳng thể chỉ sống giữa một cộng đồng hạn hẹp cả về không gian và tư tưởng để làm mướn việc tuyên truyền.

Tuyển lựa của Vietweekly quả là liều lĩnh. Biểu tình. Quyền con người. Tôi đã thách đấu một cuộc bàn cãi trực tiếp phát thanh trên đài với người lãnh đạo cuộc biểu tình là ông Nguyễn Chí Thiện. Đưa nhiều ý kiến khác nhau để xem sự thực nằm ở đâu.

Chúng tôi cũng không gặp chướng ngại nào khi tác nghiệp tại Việt Nam. Từ khi có ngôn ngữ của Vietweekly. Không trở về và góp phần vào thế phát triển chung ấy của giang sơn. Nhìn vào cộng đồng người Việt bên đó. Nhất là trong bối cảnh Việt Nam và Mỹ có mối quan hệ càng ngày càng phát triển về mọi mặt. Vào năm 2007.

Lần đầu tiên họ thấy một tờ báo cởi mở như vậy trong cộng đồng và cảm nhận một không khí thoải mái hơn khi mọi người có thể thẳng thắn bàn luận nhiều vấn đề khác nhau.

Và sự thực là những tiếng nói phản biện trong nước ngày càng được xuất hiện và được lắng tai hơn bao giờ hết. Tôi có nghe sự than phiền về những nhiễu hành chính. Chúng tôi cũng thấy rằng. Ngay cả những người cực đoan cũng đã ưng ý ngôn ngữ phản biện. Nhất là khoảng thời gian 10 năm trước đây? CN Lê Vũ: Quả thực. Chứng cớ chuẩn xác về lịch sử.

Khám phá. Nhân quyền. Tình hình Biển Đông đang khá găng tay. Có nhẽ vì họ lo ngại khi trở về sẽ phải ứng phó với luồng dư luận đã xác quyết. Chính điều này đã giúp một số người thoát khỏi cái vỏ bị động.

Triệt hạ và gây tổn hại. Thời khắc đó. Cung cấp cho độc giả những thông tin chân thực. Nhất là khi giang san đang đi theo một lộ trình phát triển hợp lý và ngày một khẳng định được vị thế thì không có lý do gì mà cộng đồng lại tách ra. Cụ thể là có nên tiếp cận với thực tế Việt Nam nhiều hơn hay không.

Nhưng rất tiếc đã không diễn ra ở mức độ luận bàn. Chuyến đi tác nghiệp ở Trường Sa năm 2012 thực sự đã để lại cho tôi nhiều xúc cảm.

Quan sát tận mắt để phản chiếu. Tuy nhiên. Tranh biện văn minh mà xảy ra ở mức độ chống đối. PV: Xin cảm ơn hai ông! MỸ HẠNH (thực hiện). Những hình ảnh. Giữ giàng hải đảo của những người lính Trường Sa… thực thụ đã xúc tiến lòng tự trọng dân tộc. Nhưng hình thức đó không còn mang tính đại diện cho tập thể cộng đồng nữa. Khoảng cách dị biệt về ý thức hệ giữa cộng đồng hải ngoại và Việt Nam bởi thế đã dần lu mờ.

Vượt lên cả sự bất đồng chính kiến. Sau đó. Vùng xa và biên cương. Một trong những đề tài được tranh cãi nhiều là có nên mở mang tư tưởng trong cộng đồng.

Sự e sợ đó cho thấy một nghịch lý cần phải tự vấn là những người làm báo tự do như họ vẫn tự nhận đang “đấu tranh” cho một mô hình xã hội mở. Hải đảo. Có khuynh hướng tiếp cận thông tin trong nước như chúng tôi. Các hội đoàn chính trị và làng báo hải ngoại đa số vẫn giữ hình thức chủ trương chống Việt Nam một cách cực đoan như cũ.

Và sau này là một số cơ quan báo chí hải ngoại có cách tiếp cận chân thực. Cần thiết phải có sự tiếp cận nhiều hơn nữa giữa cộng đồng hải ngoại và trong nước. Đó là nếu đi đúng đường. Ở hải ngoại có nhiều luồng thông tin.

Có môi trường tác nghiệp tốt và đa dạng cho báo chí. Người dân ở hải ngoại đang sống trong một vòng lờ mờ về thông báo do có nhiều nguồn tin mang tính tuyên truyền chính trị nhằm mục tiêu đả kích Việt Nam hơn là phục vụ nhu cầu thông tin chân thực của xã hội.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét