Cô ấy mặc chiếc váy lụa nhạt mùa thu, nhưng lại đi một vài tất dầy màu đen, thực ra là để che vết sẹo chưa lành ở chân
Tức thị, tất dầy màu đen dành cho chiếc váy dạ mùa đông, mùa thu phải đi tất lụa trong dịu dàng! Thoạt nghe thấy rất hí hước, vì cái ngang bướng nhất của một cô gái chỉ là… một lần đi tất đen.
Cô bạn tôi từ nhỏ cho tới lúc cưới chồng, điều kiêu dũng nhất cô ấy từng làm là hồi mới hẹn hò, có một lần cô ấy đã đi một vài tất mầu đen.
Dường như không phải chỉ là mẹ dặn. Và thẩm mỹ bạn tôi cũng nhìn theo cách của một người phụ nữ đời trước, là mẹ cô ấy. Thế nhưng đầu tháng 9 cô ấy đã không sang học.
Như một bình minh chạy bộ trên bờ hồ. Ngày mưa chị ấy đang phát ngán với món cơm hộp văn phòng khuyến mại tăm tre ướp quế, thì thấy tôi la lên trên mạng rằng, đã thấy tường vi nở sớm bên trong hàng rào nhà hàng xóm.
Với họ, một trí thức trẻ mà từ chối học là một sự nhục nhã. Nên em phải chọn cách, là đừng quá bận lòng đến quá nhiều những thứ xung quanh. Nhưng cô ấy bất an vì tự thấy mình có vẻ không thật tự nhiên.
Nhưng nghĩ kỹ thì thấy ta tuồng như ngày nào cũng gặp được đó đây những-cô-gái-không-dá -khác-biệt. Năm 2007 tôi xin được học bổng toàn phần cho một cô sinh viên Đại học sư phạm Hà Nội sang du học thạc sĩ tại Đại học Trung ương Đài Loan. Khi tôi hỏi vì sao, cô ấy nói, em chưa ra nước ngoài bao giờ, người yêu em sợ em đi du học thì sẽ chia tay mất, ba má em muốn em về dạy một trường cấp ba thị thành rồi vài năm sau lấy chồng cho nó ổn định.
Còn cô bạn tôi, mẹ cô ấy luôn nói, con gái phải mặc váy mới đẹp và nữ tính. Có người đàn bà bốn mươi hỏi tôi, làm thế nào để họ có niềm vui sống như Trang Hạ? Tôi ngạc nhiên, ơ sao chị lại hỏi thế? Chị ấy nói, mùa đông ấm áp chị ngồi trong xe hơi kéo kín cửa kính, thấy tôi khoác ba-lô phóng xe mô tô lướt qua chị ấy trên đường đi tỉnh, như thường biết rét là gì.
Theo Trang Hạ/Đẹp. Nắng cháy da thịt tháng sáu, chị ấy mặc áo chống nắng tứ bề, đeo kính đen, thì thấy tôi lên facebook rủ người ta đi phượt. Chỉ một câu nói đó thôi, đi theo cô ấy có lẽ sẽ cả đời! Dù thực ra, cô ấy không thích lúc nào cũng mặc váy, nhưng cô ấy không bao giờ thôi vâng lời mẹ.
Như một niềm vui. Như một dự kiến em cố kỉnh để không bị ai cản trở. Như thời tiết, như thị phi, như được khen và bị chê… và em luôn cố giữ mình đang lao đến một cái đích tự chọn nào đó, mà em biết, đó là những gì em thích, em say mê. Vì sao chúng ta sinh ra là một bản thể nhưng ngày một vô tình trở thành một bản sao? 2.
Nhưng vấn đề là, sự bất an của cô ấy đến từ chỗ, có những cô gái trẻ mặc quần jean như đồng phục mỗi ngày, họ chẳng nhọc lòng tất mầu gì.
Thỉnh thoảng chúng ta nhìn xung quanh để điều chỉnh bản thân, điều chỉnh thời trang, cách ứng xử, mong muốn, lối sống… mà không hề tinh thần được rằng, càng hài hòa với đám đông, càng chan hòa và dễ chịu, bạn càng mài mòn dần cái tôi độc đáo và duy nhất cho nó tròn nhẵn và cạ đi.
Đại học Đài Loan rất trách móc tôi vì đã giới thiệu một người không xứng đáng để nhận học bổng danh giá của họ. Cô sinh viên ấy vừa ra trường, học bổng có lẽ là lớn nhất của Đài Loan, vào khoảng 30.
000 USD cho sờ soạng hai niên học tại Đài Loan. Em chẳng thể xài tuổi trẻ theo cách, chờ đến bốn mươi mới tiếc về những gì mình đã không kịp tận hưởng từ đời sống. Như một điều bất thần đẹp đẽ. Và khi cô ấy bỏ học bổng khi thủ tục nhập học đã hoàn tất, họ cũng chấm dứt không dành tiền cho du học sinh nào khác của Việt Nam nữa.
Em cố sống cuộc sống mà em chọn. Chị ấy nói, tại sao chỉ một chút thời tiết cũng đã ảnh hưởng đến tâm cảnh và nhịp độ sống của chị, còn tôi tuồng như có quá nhiều thứ ngoài mặt tôi đã không nhọc lòng? Tôi bảo, thì chị đã đáp hộ em rồi còn gì.
Nên em có niềm vui sống, chứ em không đứng lại như bóng của một niềm vui. Đã hai mươi hai rồi! Tôi nghĩ về những thứ tốt đẹp chưa bắt đầu đã kết thúc! Có phải bạn tự chọn hay không, hay ai sống hộ bạn? quơ hàng vạn du học trò Việt Nam đi du học khắp trái đất này, họ cũng có gia đình và người tình đó thôi! Hay bạn tưởng họ đều là trẻ mồ côi và gái ế, trai hâm? Hay họ chỉ khác bạn một chút thôi, là họ đã tự sống đời của họ? 3.
1.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét