Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Rạng ngời “vầng xu hướng trăng khuyết”.

Một trận sốt vi-rút quái khi Bích Hường mới 6 tháng tuổi đã làm chân của cô bé bụ bẫm, xinh teo lại, để rồi từ đó hai chữ "khuyết tật" cứ theo đuổi cô

Rạng ngời “vầng trăng khuyết”

Nhưng nhiều người còn ấn tượng hơn với Bích Hường khi trong thời kì làm thủ lĩnh của CLB Sinh viên khuyết tật của Trường Đại học Quản lý Kinh doanh, cùng với những người bạn của mình, Bích Hường đã lập ra trang web www.

Đáng chú ý hơn, họ cũng đang tất bật với dự án tìm xe lăn cho người khuyết tật. Giờ đây, đến với CLB chúng ta vẫn thấy Bích Hường và các thành viên hằng ngày mài miệt đeo đuổi những hoạt động vì người khuyết tật. "Những mơ ước xanh Hà Nội" (đổi tên từ CLB Ước mơ xanh Hà Nội) đã lập nên chuyên trang chất độc da cam và tổ chức nhiều hoạt động thiết thực vì nạn nhân chất độc da cam như vận động lấy chữ ký, các chương trình tặng bò và xe lăn cho những nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin ở Việt Nam … Có lẽ, với Bích Hường, kỷ niệm lớn nhất trong cuộc thế hoạt động tình nguyện vì người khuyết tật đó là danh hiệu hoa hậu của người khuyết tật.

“Vì hay được dự hội nghị, hội thảo, mỗi lần như thế mình tranh thủ mang ra tiếp thị. Nhưng chừng như câu giải đáp chung mà Bích Hường nhận được đó là sự đợi chờ tới tuyệt vọng. Ngồi trên ghế nhà trường và cống hiến hết mình cho những hoạt động vì người khuyết tật như thế, nhưng Bích Hường không dừng lại ở đó. Với cách nói hợp tình, hợp lý của Bích Hường, về sau CLB của cô ngày một đông người quan tâm, tạo ra những phong trào hoạt động xã hội sôi nổi trong trường, tạo được nhiều dấu ấn với các tổ chức thiện nguyện.

Vì thế với dự kiến này, mình hy vọng sẽ giúp được nhiều bạn khuyết tật ở nước ta”. Tự vượt lên số phận  Có lẽ câu chuyện về đôi chân khuyết tật đã được Tạ Bích Hường kể đi, nhắc lại nhiều lần như một “duyên nợ” an bài của cuộc thế nhưng tôi vẫn nhận thấy nỗi xót xa thoáng qua trong đôi mắt long lanh ấy. Kết nối người cùng cảnh ngộ  Năng nổ trong học tập, Bích Hường còn luôn để ý đến các bạn có đồng hoàn cảnh như mình.

Ngoài vấn đề tương trợ người khuyết tật, nhóm còn hướng tới chăm chút những con trẻ kém may mắn. Xe lăn như một người bạn của người khuyết tật. Còn nếu không, lúc ấy bạn rời khỏi CLB cũng chưa muộn”.

Chia sẻ về ý tưởng thành lập website này, Bích Hường cho biết, ngay từ ngày bé cô đã mê làm thiệp để tặng bạn bè nên cũng có chút “vốn liếng” để làm ra những tấm bưu thiếp ngộ nghĩnh, độc đáo. Từ năm 2003 đến nay, nhóm đã tổ chức hàng trăm chương trình tự nguyện, sự kiện vì người khuyết tật, quyên được gần 5 tỷ đồng cho các chương trình và hoạt động tự nguyện vì người khuyết tật, trẻ thơ khuyết tật và vì môi trường.

Trong ngày hội "Vẻ đẹp trong sự đa dạng 2005" kỷ niệm ngày Quốc tế người tình nguyện, Ngày Người khuyết tật thế giới, Ngày Thế giới phòng chống HIV, Bích Hường nhận được một danh hiệu mà đã trở thành biểu tượng chung cho sự vươn lên, vượt qua những rào cản tầng lớp: "Hoa hậu của nghị lực".

Vì vậy, mình khích lệ các bạn ấy dự thử một hoặc hai buổi, nếu bạn thấy hứng thì đăng ký thành viên chính thức. Đã 10 năm trôi qua, nhớ về những tháng ngày đầu tiên của CLB, Bích Hường vẫn không giấu nổi sự xúc động.

Bích Hường cho biết: “Người khuyết tật làm việc hiệu quả hay không phụ thuộc rất nhiều vào xe lăn. Chúng tôi hay gọi các em bằng những cái tên nhỡ ra như em Ngô, em Bống… Cứ thế, hoạt động được gần một năm tại trung tâm bảo trợ số 2 thì chúng tôi chia tay các em và chuyển đến một trọng tâm khác. Cũng nhờ những tấm thiệp làm bằng tay độc đáo mà có lần mình bán được hàng trăm tấm. Tuổi thơ của cô gái khuyết tật có nụ cười duyên dần trôi qua, nhưng càng lớn, Bích Hường càng nhận thấy được những điểm yếu từ thân của mình.

Bích Hường cùng các bạn của mình đến thăm các em nhỏ tại Mái ấm Thánh Tâm (Mỹ Đức, Hà Nội).

Qua cách trò chuyện của Bích Hường, tôi biết với tính tự lập được bác mẹ rèn từ nhỏ, cô gái này chín chắn hơn trong suy nghĩ so với các bạn cùng chè.

Qua những lần như thế, Bích Hường thấy được khả năng làm việc của các bạn rất cao, chính thành ra, cô đã mạnh bạo nhờ sự trợ giúp của bạn bè để thành lập trang web, đây đã trở thành "khu chợ" trên mạng giúp người khuyết tật có thể bán và giới thiệu sản phẩm.

Vì ở gần Hà Nội nên chúng tôi đến làng hằng tuần vào mỗi chủ nhật. Với Bích Hường, giải thưởng này là niềm vui lớn trong thế cục, là chất keo gắn kết cô hơn nữa với những người đồng cảnh

Rạng ngời “vầng trăng khuyết”

Năm 2003, từ một buổi gặp mặt của các bạn sinh viên, Bích Hường và các bạn trẻ đã cùng nhau thành lập CLB tự nguyện "mong ước xanh" Hà Nội.

Ngày đó, được gọi là ngày "chủ nhật xanh" với các hoạt động dọn dẹp vệ sinh tại các vườn quả của làng, dọn vệ sinh các khu nhà và cả tắm cho các em nhỏ. Net, giới thiệu và bán những mặt hàng do những người khuyết tật làm ra.

Nói là làm, siêng năng học tập, thành quả Bích Hường đạt được đó là giấy báo nhập học vào Trường Đại học Quản lý Kinh doanh (nay là Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội). Những năm gần đây, các nạn nhân của chất độc da cam/đi-ô-xin được Nhà nước và tầng lớp quan tâm, làng hữu hảo trở nên điểm đến của rất nhiều nhóm tự nguyện và của các tổ chức xã hội.

Bích Hường trong buổi Lễ tôn vinh người lao động khuyết tật và doanh nghiệp vì người khuyết tật. Nhớ lại những tháng ngày lăn từng vòng xe đi thuyết phục nhà tuyển dụng, Bích Hường cười nhẹ cho biết: “Nhìn vào ánh mắt ái ngại của họ, Bích Hường biết họ không tin vào năng lực của những người như mình”. Những học bổng về tin học, tiếng Anh, tham dự các hội thảo, các khóa tập huấn dành cho người khuyết tật trong và ngoài nước là những kết quả mà CLB đã mang lại cho những sinh viên khuyết tật ngày ấy.

Tiếp chuyện tiến về phía trước  10 năm, quãng thời kì chưa phải là dài, nhưng nhìn lại chặng đường của CLB "Những ước mong xanh Hà Nội", chúng ta thấy cảm phục tấm lòng của những người trẻ tuổi, trẻ lòng. Bích Hường kể, ban sơ thấy Hường trò chuyện thành lập nhóm các bạn ấy lắc đầu, cho rằng đây là việc làm không nên, vì như thế là tự tạo rào cản, cô lập mình với xã hội.

Đó là tiếp chuyện phát triển website và Diễn đàn người khuyết tật để kết nối cộng đồng; tếp tục “gõ cửa” từng doanh nghiệp để lùng sự hợp tác và thời cơ việc làm cho người khuyết tật; đóng góp hàng trăm ngày tình nguyện tại các trung tâm điều trị phong và hàng trăm triệu đồng cho việc tu bổ các công trình cho những người khuyết tật bởi bệnh phong.

Vndisability. Cô kể: Hoạt động tiếp theo của CLB chính là làng Hữu Nghị, nơi nuôi dưỡng các em nhỏ bị nhiễm chất độc da cam. Bích Hường kể lại: Những hoạt động trước nhất của CLB được thực hành ở trọng điểm bảo trợ số 2, đó là nơi nuôi dưỡng những em bé nhiễm vi-rút HIV, khi đó các hoạt động tuyên truyền về HIV/AIDS chưa được quan tâm như bây giờ, và cuộc sống của các bé tại đó cũng rất khó khăn.

Ngày đó, nối những hoạt động vì các bạn sinh viên đồng cảnh ngộ, tinh thần được rõ việc cần phải tạo ra nhiều hơn nữa các nhịp cho người khuyết tật hòa nhập cộng đồng, Bích Hường đã mang hồ sơ đến “gõ cửa” nhiều doanh nghiệp. Ngày ấy, cô tự xác định rằng: “Mình không thể lao động như các bạn khác được, nên chi, chỉ có con đường duy nhất để xây dựng cuộc sống đó là phải nạm học tập thật tốt”.

Thời khắc đầu thập niên 2000, Trường Đại học Quản lý Kinh doanh là trường độc nhất vô nhị có CLB Sinh viên khuyết tật do chính Bích Hường lập nên. Ảnh do nhân vật cung cấp Giọng sôi nổi hòa cùng nụ cười nhẹ nhõm, Bích Hường kể về những tháng ngày tuổi thơ vô tư lự đầy kỷ niệm: “Hồi nhỏ mình “đầu gấu” lắm, mỗi lần bị bạn xọc vì đôi chân teo tóp, khuyết tật, thay vì sợ hãi, mình còn vung nạng gỗ về phía các bạn.

VŨ DUNG. Nhớ lại những ngày tháng ấy, Bích Hường như sống lại với những giây khắc sôi nổi. Nhiều lúc đơn đặt hàng nhiều quá, mình cùng với các bạn cùng phòng cắt cử nhau cùng làm, rồi rủ các bạn khuyết tật khác làm chung để có thêm thu nhập”.

Làng nằm trên địa bàn của xã Vân Canh thuộc huyện Hoài Đức. Dần rồi các bạn cũng không dám trêu nữa”.

Trăn trở nhiều lần, Bích Hường đã vận động các bạn cùng tham dự và xây dựng nên Câu lạc bộ (CLB) Sinh viên khuyết tật, giúp các bạn khuyết tật hòa đồng, tự tín và cùng tiến bộ trong học tập.

Gần 5 tấn quần áo, sách vở, lương thực, thực phẩm như: Gạo, mì ăn liền, kẹo, hoa quả, bánh chưng… đã được gửi đến những số mệnh kém may mắn.

“Mình biết băn khoăn của các bạn ấy là có cơ sở. Đường tới trọng tâm còn nhiều quãng là đường đất đồi, ngày nắng tạnh thì bụi mù, còn ngày mưa thì lầy lội… Ngoài việc tặng một số vật chất, chúng tôi còn kể chuyện và tranh thủ chơi với các em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét