Phạm Công Thiện gõ cửa
Để giúp thêm tư liệu, một kỳ lão trong làng văn cho chúng tôi mượn cuốn đặc san tưởng vọng Bùi Giáng do thầy Thích Quảng Hạnh và Thích Thông Bác chủ biên, có đăng bài của nhà văn Tuấn Huy viết về những “ngày tháng ngao du” giữa Bùi Giáng và Phạm Công Thiện như sau: “ Mỗi lần Phạm Công Thiện gặp Bùi Giáng là hai người thường gây nhau.
Mùi thức ăn (từ gà mên để lâu ngày) gây nồng, và những con ruồi bay chập chờn trên những chiếc vung bằng nhôm xám xỉn.
Hai thi sĩ hút thuốc lá. Một vài đũa và mấy chiếc mũ quăng bừa trên một cuốn sách của Camus. Ông rắc một tí tiêu lên tô này, lại thêm một tẹo ớt vào tô nọ.
Một lúc, Bùi Giáng ló đầu ra. 2011, thọ 71 tuổi. Bùi Giáng nói: “Ngồi đi, ngồi đi…” (…) nhưng chúng tôi đứng lổn ngổn như mấy con ngựa hoang giữa một lòng núi hẹp ”. 000 năm đơn chiếc của Nietzche và mệnh chung tại thành phố Houston (Texas, Mỹ) ngày 8.
Ông làm Khoa trưởng Văn khoa của Viện Đại học Vạn Hạnh, chủ biên tập san Tư Tưởng của viện này từ 1968 và đã xuất gia thụ giới với pháp danh Thích Nguyên Tánh tại chùa Hải Đức. Gây nhau về những “triết thuyết” này và “tư tưởng” nọ.
Tuấn Huy kể tiếp: “ Tôi nhìn lại những chiếc gà mên và những con ruồi đậu xuống như một tấm lưới không hề có thực. Lát sau chúng tôi đến một tiệm cơm chay ở góc đường Trần Quốc Toản, đối diện với Việt Nam Quốc tự (…) Phạm Công Thiện gọi một ly cà phê. 3. ”.
Xúc một muỗng đường, xin vài hạt muối. Bùi Giáng giảng giải nhiều bữa ông đã quên ăn, cứ để những phần cơm trước cánh cửa đóng im lìm, nhưng người nấu cơm tháng cứ theo lệ hằng ngày vẫn xách tới thêm, để sẵn. Bùi Giáng thường đọc những câu thơ ngắn cho Phạm Công Thiện nghe và trái lại. N. Năm 29 tuổi (1970), từ giã Bùi Giáng và làng văn Sài Gòn, Phạm Công Thiện rời Việt Nam qua Đức, Pháp, rồi Mỹ, giảng dạy tại College of Buddhist Studies.
Rồi hai nhà thơ ngồi yên như pho tượng” (…) Một ngày khác, tôi chở Phạm Công Thiện đến thăm Bùi Giáng. Riêng Bùi Giáng gọi (một lúc bốn thứ thảy): một tô hủ tíu, một tô mì, một ly cà phê sữa và một ly đá chanh. Đường cho vào tô mì, lung linh chộn lộn.
Phạm Công Thiện nức danh với một loạt sách biên khảo: Bồ đề Đạt ma - tổ tông Thiền tông (1964), Im lặng hố thẳm và Hố thẳm của tư tưởng (1967), dịch cuốn: Tự do đầu tiên và cuối cùng (nguyên tác Krishnamurti - 1968), Về thể tính của chân lý (Martin Heidegger - 1968), Tôi là ai? Đây là người mà chúng ta mong đợi! (Friedrich Nietzsche - 1969).
Nhà nghiên cứu Nguyễn Quang Thanh Giao Hưởng. Ngay cả đồ gia vị cũng vậy. Chúng tôi nhìn hai nhà thơ quàng ôm nhau. Nhưng với thơ văn thì hai người lại “thương” nhau vô cùng. Căn gác gỗ ọp ẹp ở bến xe đò gần đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3/2- PV).
Tôi gọi một ly trà đá. Muối cho vào ly đá chanh. Hai nhà thơ uống những ngụm bia lạnh. Bùi Giáng, một tay đẩy những đống sách cho gọn ghẽ lại, một tay hất hất chiếc mền.
Cả ba chúng tôi vẫn đứng vì căn phòng quá hẹp. “Bùi Giáng - thi nhân thấu thị, đã sống kiệt tận miên bạc bình sinh, đã là một trong số hiếm hoi những vong linh đã đi đến tận đáy của cái vực sâu không đáy, đã yêu đắm đuối cả cuộc thương hải tang điền thảm thương, để công phu ghi tặng lại, bằng ngòi bút lô hỏa thuần thanh.
Hai nhà thơ ngó nhau cười dịu dàng. Áo quần nhăn nhúm và tóc bù rối. Là một học giả, một nhà văn nổi danh với các cuốn: Mặt trời không bao giờ có thực hoặc: Đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất , nhưng trước hết Phạm Công Thiện tự nhận mình là thi sĩ, với tập: Ngày sinh của rắn (1967), trong đó nhiều câu được người tình thơ đọc thuộc: “ Mưa chiều thứ bảy tôi về muộn/Cây khế đồi cao trổ hết bông” - hoặc cả đoạn dài : “Gió thổi đồi tây hay đồi đông/Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng/Trong mơ em vẫn còn bên cửa/Tôi đứng trên đồi mây trổ bông/Gió thổi đồi thu qua đồi thông/Mưa hạ ly hương nước ngược dòng/Tôi đau trong tiếng gà xơ xác/Một sớm bông hồng nở cửa đông” (Lê Uyên Phương phổ nhạc).
Trong thơ không có điều gì phải luận giải, trong thơ chỉ có sự san sớt và thông cảm. Tôi ngờ ngạc nhìn Bùi Giáng, nhưng càng ngơ ngác hơn khi thấy ông ăn một miếng mì, rồi lại ăn một miếng hủ tíu, uống một tẹo nước chanh, rồi lại nhấm nháp một chút cà phê (…) Ông gắp cái này một chút, uống cái kia một tẹo - như người nhạc trưởng uyển chuyển trước một dàn nhạc.
Có lẽ chỉ có ông-trời-xanh hay bà-trời-trắng mới biết được ông đang ăn uống hay đang chơi dạo giữa mùa trăng châu thổ?” ( Còn nữa ). Bùi Giáng qua ống kính của L. Một chiếc mền màu tro cũ và một ngọn điện được kéo thấp xuống còn cháy sáng. Vừa bước lên cầu thang, đã thấy một dãy “gà mên” xếp đầy trước một khung cửa đóng kín.
Một vài vớ đen lẫn lộn giữa một cuốn sách của Heidegger. Ở hải ngoại, ông đấu viết nhiều tác phẩm, như: Trên tất đỉnh cao là lặng im, Đối mặt với 1.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét